Kết quả tìm kiếm cho "bón vùi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1957
Chứng kiến mẹ quanh năm làm lụng để nuôi 4 chị em ăn học, Ninh Thúy Hoa luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn. Nỗ lực ấy đã giúp nữ sinh tốt nghiệp thủ khoa với điểm tổng kết gần tuyệt đối 3,99/4,0.
Từ cánh đồng đến khu dân cư, chuyển đổi số đang tạo diện mạo mới cho xã Giồng Riềng (tỉnh An Giang). Công nghệ không chỉ nâng cao hiệu quả sản xuất mà còn đổi mới phương thức quản lý, cải thiện chất lượng cuộc sống và thúc đẩy xây dựng nông thôn mới theo hướng thông minh, bền vững.
Giữa tháng 6 âm lịch, con nước dưới kênh chuyển sang màu đỏ phù sa, người dân đầu nguồn An Giang lại bảo nhau: “Sắp đến mùa nước nổi”.
Khoảng sân đất ngày nào giờ đã trở thành một khu vui chơi khang trang. Những đứa trẻ từng lớn lên ở đó đã trưởng thành, còn tiếng cười tuổi thơ tiếp tục vang lên theo một cách khác.
Hơn nửa thế kỷ kể từ những ngày cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, trên cơ thể ông Trương Thanh Bảo - thương binh 3/4, ngụ xã Tân Hội vẫn còn hằn dấu tích của chiến tranh. Những vết thương ấy không chỉ là chứng tích của một thời bom đạn mà còn là câu chuyện về bản lĩnh, lòng quả cảm và những hy sinh thầm lặng của người lính Cụ Hồ.
Không chỉ là cuộc thi tìm kiếm những cá nhân có năng khiếu dẫn chương trình, cuộc thi “Em là phát thanh viên” do Báo và Phát thanh - Truyền hình tỉnh An Giang tổ chức ghi dấu bằng những câu chuyện trưởng thành, sự đồng hành của gia đình, nhà trường và khát vọng chạm đến ước mơ của hàng trăm thí sinh.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Trên cánh đồng vùng biên Giang Thành, tiếng máy cày của ông Huỳnh Văn Sẹ, ngụ ấp Giồng Kè vẫn đều đặn vang lên. Không chỉ cần mẫn làm giàu, ông Sẹ còn được người dân tin tưởng bởi sự nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm sản xuất và góp sức giữ bình yên xóm, ấp.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Từng là phương tiện di chuyển chủ yếu của người dân vùng Bảy Núi (tỉnh An Giang), nhưng với nhịp sống hiện đại, những cỗ xe ngựa giờ đây dần chìm vào dĩ vãng.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Với tư duy tiến bộ, nông dân An Giang mạnh dạn ứng dụng khoa học, công nghệ vào sản xuất, tạo nên nhiều mô hình cho hiệu quả kinh tế cao, qua đó góp phần đưa nông nghiệp hướng đến nền sản xuất xanh, bền vững.